Ánh mắt khắc khoải của 2 đứa trẻ bên hiên nhà – nơi những tấm lá lợp lủng toác... Giờ này, nơi bệnh viện, ở thành phố... cha mẹ của con liệu sẽ như thế nào... Con trẻ, ước mơ của con là trở thành cô giáo đó, ba mẹ của con có biết không?...
Và trên con đường đó, không thể thiếu sự đồng hành, sự tin tưởng, niềm thương và đôi bàn tay ấm áp của các mạnh thường quân, của các ông bà cô chú bác, các em nhỏ gần xa
Đó là vào một buổi chiều muộn, lúc ấy trời cũng bắt đầu sập tối...
Liệu 2 đứa trẻ ấy sẽ như thế nào? Điều khiến các con lo lắng nhất là gì? Các con, liệu có mơ ước gì không?
...những cánh chim không mỏi trong đội ngũ tình nguyện viên của chương trình. Bao năm qua luôn lặng thầm đi cùng Sát cánh cùng gia đình Việt...Họ cũng là người mà tôi có thể khóc - cười khi gặp khó khăn trong những chuyến đi dài...
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.