Ánh mắt khắc khoải của 2 đứa trẻ bên hiên nhà – nơi những tấm lá lợp lủng toác... Giờ này, nơi bệnh viện, ở thành phố... cha mẹ của con liệu sẽ như thế nào... Con trẻ, ước mơ của con là trở thành cô giáo đó, ba mẹ của con có biết không?...
Anh tên là Dương Quốc Điệp, là chủ tịch xã Kon Pne. Anh ước các cháu nhỏ nơi đây được một lần xem múa Lân, được nếm cái bánh Trung thu ngon như thế nào, được cầm cái lồng đèn như trong câu chuyện cô giáo kể…
...Bên trong ngôi trường ấy, những đứa trẻ đang chăm chú nhìn về phía bảng, nơi có thầy giáo đang dạy cho chúng nghe những điều hay, những điều mới đang thay đổi ở thế giới bên ngoài kia...
Đó là vào một buổi chiều muộn, lúc ấy trời cũng bắt đầu sập tối...
Liệu 2 đứa trẻ ấy sẽ như thế nào? Điều khiến các con lo lắng nhất là gì? Các con, liệu có mơ ước gì không?
Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Nhà là nơi luôn chào đón ta sau mỗi cuộc hành trình với những yêu thương vô bờ bến, nhưng có những ngôi nhà ngày qua ngày chứng kiến sự quay quắt của người ở trong đó, bởi ngày mưa cũng như nắng