Ánh mắt khắc khoải của 2 đứa trẻ bên hiên nhà – nơi những tấm lá lợp lủng toác... Giờ này, nơi bệnh viện, ở thành phố... cha mẹ của con liệu sẽ như thế nào... Con trẻ, ước mơ của con là trở thành cô giáo đó, ba mẹ của con có biết không?...
Những ai đang gieo yêu thương, yêu thương bằng cách này hay cách khác thì cũng đang hạnh phúc, hạnh phúc trong lặng thầm và lặng lẽ mang hạnh phúc ấy tiếp tục gieo hạt trên những mảnh đất cằn!
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
...đến tận nơi, chứng kiến cái nghèo khó của bà con nơi đây, nên chúng tôi cảm nhận được tất thảy niềm vui khi nhận những phần quà tết. Dù, có gì đâu, chỉ là những nhu yếu phẩm như gạo, đường, nước mắm, nước tương, bột ngọt, mì gói, bánh kẹo...
Miền Tây xứ Nghệ – nơi đoàn đã vượt qua những con dốc dựng đứng, vượt dòng Nậm Nơn cuồn cuộn như muốn cuốn trôi tất cả – để đến được với 215 hộ dân, 1 điểm trường thuộc 19 bản làng
...ngày mai thực sự bắt đầu từ ngày hôm nay khi Chú Nhân, cô Bé, Cô Lý, Cô Liên, họ ở rất xa TP.HCM, người thì ở An Giang, người thì Bến Tre, Đồng Nai... nhưng khi biết sẽ được mổ mắt miễn phí, ai cũng mừng rơn; mừng đến độ mất ăn mất ngủ...
Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về