Có gần 150 em học sinh - mỗi ngày vượt núi hàng chục km để tìm con chữ trong ngôi trường bằng tre nứa thô sơ. Những cây cột bằng cây được dựng tạm 4-5 năm nay thì mục nát hết, không biết sập lúc nào...
Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
Ròng rã những ngày tháng 9, ngược xuôi những con dốc, len lỏi giữa những bản làng; đi giữa những cơn mưa rừng xối xả rồi cả giữa cái nắng rát da hành trang của ekip là những nụ cười mà khóe mắt rưng rưng.
Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...