Nhà là nơi luôn chào đón ta sau mỗi cuộc hành trình với những yêu thương vô bờ bến, nhưng có những ngôi nhà ngày qua ngày chứng kiến sự quay quắt của người ở trong đó, bởi ngày mưa cũng như nắng
...Chú bị u gan, thế nhưng mỗi ngày vẫn đạp xích lô kiếm tiền mua thuốc uống, rồi trả tiền phòng trọ. Trước đây chú cũng có vợ, nhưng khi đổ bệnh, cuộc sống eo hẹp hơn. Vợ chồng chú không còn ở chung nữa...
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.