Nhà là nơi luôn chào đón ta sau mỗi cuộc hành trình với những yêu thương vô bờ bến, nhưng có những ngôi nhà ngày qua ngày chứng kiến sự quay quắt của người ở trong đó, bởi ngày mưa cũng như nắng
Đau lòng nhưng những lúc con cười hay những lúc con buồn, con đau, con đều hướng tìm mẹ, đó là niềm hạnh phúc và an ủi lớn mà con dành cho mẹ đến giờ phút này
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
...Khi phỏng vấn xong mẹ con chị Lâm Thị Bé, HT đã gửi mẹ con chị 3 triệu đồng trích từ quỹ của chương trình, gửi thêm cho bé mấy hộp sữa và gói bánh, bé lập tức ngồi bệt xuống hành lang bốc bánh ra ăn và uống sữa rất ngon lành...
Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.