Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
...Chú bị u gan, thế nhưng mỗi ngày vẫn đạp xích lô kiếm tiền mua thuốc uống, rồi trả tiền phòng trọ. Trước đây chú cũng có vợ, nhưng khi đổ bệnh, cuộc sống eo hẹp hơn. Vợ chồng chú không còn ở chung nữa...
Có những nụ cười không vui nhưng cũng có giọt nước mắt hạnh phúc. Chúng tôi mời quý vị lắng lại trong kỳ 2 với tựa đề “Vì đó là tình người” để lòng mình cùng đi qua những cung bậc cảm xúc của yêu thương, của tình người...