Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
Dù ở đâu, cả nước cũng đều đang hướng về Sài Gòn, mong cho Sài
Gòn mau khỏe bởi ai cũng có một phần trái tim đang đặt tại Sài Gòn. Đó chính là những giá trị của tình ruột thịt, nghĩa đồng bào luôn thường trực trên mảnh đất Việt, trong con người Việt.
Cách đây 3 tháng, em phải bỏ học giữa chừng khi mẹ bị ung thư xương phải cưa 1 chân, người anh kế của em là Trần Hồng Bửu 21 tuổi vừa đi mua bán ve chai, vừa nuôi mẹ bệnh.
Bà chọn buông căn nhà nhưng bà lại giữ được một điều rất lớn… đó là sự bình an trong lòng và một phần tình thương đủ rộng để chia cho nhiều người khác.
Hạnh phúc đã về và nụ cười đã nở trên môi của cả ông lẫn bà. Mà không chỉ có nụ cười- nước mắt đã vỡ oà trên hai khuôn mặt già nua, khắc khổ, họ mừng quá mà không kìm nén được. Bởi, tất cả cứ như giấc mơ đến với họ...
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...