Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
...Cách đây 5 năm - khi trên đường đi phụ hồ về, cha của 2 đứa trẻ ấy không may bị tai nạn – cha nằm xuống- chôn vui luôn lời hứa: “Sẽ cố gắng kiếm tiền mua gạch, xi măng về xây nhà cho 3 mẹ con ở”...
...một người bà với 5 đứa cháu ngoại trong căn nhà lá ngả nghiêng nằm cạnh 1 mương nước đục ngầu. Căn nhà gần sập rồi nên bà nói: Có đêm mưa quá thì khóc chứ biết sao, sợ có gì tội mấy đứa nhỏ...
Đó là những kỷ niệm, ký ức không quên trong lòng của từng thành viên ekip. Là niềm hạnh phúc vỡ òa của người thầy nơi nhà nội trú Bảo Nam, là hành trình lan tỏa yêu thương sẽ còn nối dài…
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.