Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
...Làm sao sẻ chia hết với nỗi lòng người đàn bà mà đến tấm ảnh thờ chồng phải cột bằng dây cho khỏi ngã – làm sao xoa dịu nỗi lòng người vợ, đến một chỗ thờ chồng cũng chỏng chơ, lênh đênh...
Gác lại muộn phiền của ngày hôm qua khi hôm nay, có những món quà vô giá từ tình người đã gõ cửa, đã được gọi tên. Hãy tin rằng, sẽ luôn có những điều tốt đẹp dành cho bạn ở phía trước
Chúng ta cùng gieo những hạt mầm thiện lương đến với cuộc sống này quý vị nhé, khi ta còn khóc, còn cười, còn biết đau và còn nghe trái tim mình thổn thức. Hãy cứ mở rộng tấc lòng, hãy cứ sống thật trọn vẹn trái tim
Từ trên đỉnh núi cao, một dòng suối dữ đã được hình thành ngang qua những nền nhà cũ của những người dân, thẳng xuống con suối phía bên dưới thung lũng, những mảnh tôn, xoong nồi, gạch đá quyện lẫn trong bùn, đất đá, cây cối ngổn ngang...
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
...hai câu chuyện mà chương trình sẽ gửi đến quí vị hôm nay đều có nỗi buồn sâu thăm thẳm. Mỗi nhân vật có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng rồi dường như họ đang gặp nhau ở cuối con đường tận cùng của sự bế tắc vì bệnh tật đeo bám.