Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
...Nghe các thầy cô giáo chia sẻ mà nao lòng, trời mưa bão- mái tôn có thể bay bất cứ lúc nào, cây có thể sập trong tích tắc- làm sao tin được trong ngôi trường với những hiểm nguy luôn rình rập ấy- ngày ngày tiếng của tụi trẻ vẫn ê a...
Có lẽ chưa bao giờ cuộc sống lại khó khăn như thời điểm này- nhưng rồi dường như càng khó khăn, TÌNH ĐỒNG BÀO, NGHĨA TƯƠNG THÂN lại được thắp lên MÃNH LIỆT VÀ ẤM ÁP hơn bất cứ bao giờ…
...ngày mai thực sự bắt đầu từ ngày hôm nay khi Chú Nhân, cô Bé, Cô Lý, Cô Liên, họ ở rất xa TP.HCM, người thì ở An Giang, người thì Bến Tre, Đồng Nai... nhưng khi biết sẽ được mổ mắt miễn phí, ai cũng mừng rơn; mừng đến độ mất ăn mất ngủ...