Đường về rẻo cao ngày hôm ấy của ekip Sát cánh cùng gia đình Việt thực sự là đã chở bao điều nhớ, viết bao điều thương, lưu lại bao hình ảnh và chắc chắn cũng gửi gắm biết bao nhiêu là hy vọng.
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
Hãy tin rằng, nụ cười của bạn – dù chỉ là một tia nắng nhỏ – cũng có thể sưởi ấm cả một tâm hồn đang lạc lối, thậm chí là một người mà bạn từng nghĩ rằng họ chẳng mảy may quan tâm đến bạn.
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
...Nhưng, cũng đúng ngày hôm ấy, sẽ là ngày mà cả cuộc đời của Quỳnh và anh trai mình sẽ không bao giờ quên được. Ngày mà mẹ các em mãi mãi rời xa các con của mình...