Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, tôi sẽ mỉm cười chào đón, vì bởi… tôi đã có những ngày không hề hối tiếc;
Nếu ngày mai tôi chỉ còn duy nhất một lon gạo, tôi cũng sẽ chia một nửa cho người khó khăn hơn mà tôi gặp;
Nếu ngày mai vô tình gặp bạn...
Một bông hoa đẹp được nuôi lớn bằng tình cha, bằng nghị lực của một người con và bằng tình người của biết bao khán thính giả đã âm thầm đồng hành suốt những năm tháng qua.
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Vùng Lòm, Dân Hóa – Quảng Bình rồi đến Sơn Hồng, Sơn Tiến – Hà Tĩnh, cuối đông đầu xuân, mưa phùn lất phất bay. Ngày mà Sát cánh cùng gia đình Việt và thính giả, tình nguyện viên mang theo 600 phần quà Mùa Xuân yêu thương đến, bà con khấp khởi vui mừng.