Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, tôi sẽ mỉm cười chào đón, vì bởi… tôi đã có những ngày không hề hối tiếc;
Nếu ngày mai tôi chỉ còn duy nhất một lon gạo, tôi cũng sẽ chia một nửa cho người khó khăn hơn mà tôi gặp;
Nếu ngày mai vô tình gặp bạn...
Và trong những chuyến hành trình về với đồng bào mình sau những cơn bão lũ từ miền Trung đến vùng núi cao Tây Bắc, ekip Sát cánh cùng gia đình Việt đã không thể kìm được lòng mình...
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
Con muốn đi học để có thể bước ra khỏi nghèo khổ để lo cho mẹ, lo cho ngoại. Con muốn đi học vì đó còn là giấc mơ của mẹ. Mẹ đã hy sinh, hy sinh cả khi cơ thể mẹ rã rời; hy sinh cả cuộc đời.