Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của trái tim để lắng nghe và hướng về Miền Tây xứ Nghệ… Ở đó, giữa những dãy núi mịt mù sương và con đường đất lở chông chênh, bà con đang gồng mình đứng dậy sau một cơn lũ kinh hoàng.
Tết này, ở những miền xa, nơi rẻo cao, trong lòng những xóm nhỏ, bếp nhà ai vẫn lạnh căm, sân nhà ai vẫn sầu le lói và biết bao con trẻ nào biết chạnh lòng mùa xuân về - Tết nghĩa là hy vọng nhưng mà – con có biết là thế đâu, bởi – cha mẹ con nghèo lắm ..
Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.