Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
...Cách đây 5 năm - khi trên đường đi phụ hồ về, cha của 2 đứa trẻ ấy không may bị tai nạn – cha nằm xuống- chôn vui luôn lời hứa: “Sẽ cố gắng kiếm tiền mua gạch, xi măng về xây nhà cho 3 mẹ con ở”...
...Và chỉ cách đây gần 2 tháng, chương trình SCCGĐV đã đến với mẹ con bà. Dựng xây cho bà 1 căn nhà thật đẹp, thay thế cho mái lá dột và liêu xiêu; ngày quay trở lại, bà cứ thế mà khóc- khóc vì mừng quá: “Cô ơi! Tui có nhà đẹp rồi nè”...
Mẹ ơi, cuộc đời này, nỗi sợ lớn nhất trong con – là trở về mà gác bếp lạnh căm, trở về mà không được nhìn mẹ cười, không còn được nhìn dáng mẹ thấp thỏm đợi con về...
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.