Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!
... Như Ý khát khao được đi học, con thích đi học lắm, con thích được có bạn có bè như mấy đứa ở trong xóm... Mỗi bận mấy đứa trẻ đi học ngang qua là con ngẩn ngơ mà không dám khóc vì con biết cha mẹ của con nghèo lắm...