Cách đây 3 tháng, em phải bỏ học giữa chừng khi mẹ bị ung thư xương phải cưa 1 chân, người anh kế của em là Trần Hồng Bửu 21 tuổi vừa đi mua bán ve chai, vừa nuôi mẹ bệnh.
Có những người mẹ, từ khi được gọi là mẹ - là những tháng ngày tảo tần, chạy vạy ngược xuôi chén cơm manh áo cho con... là những tháng ngày... khi con giờ tóc cũng đã phai màu, mẹ vuốt tóc con rồi mẹ con mình nhớ về những ngày đã qua...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Kể cho họ nghe câu chuyện của những giấc mơ của những người khác – giấc mơ tưởng chừng tuyệt vọng và mãi chôn chặt dưới đáy biển sâu nhưng đã được những trái tim nghe thấy…