“CÙNG EM ĐI QUA MÙA LŨ”, đi qua những ngày đôi tay em bị ngứa ngáy khi mùn cưa trên bàn học bám vào da...
Đi qua ngày mưa nước dột đầy bàn ghế, em không thể ngồi học được vì đâu còn chỗ nào sạch sẽ để em viết con chữ tròn trĩnh như lời cô dạy...
Chú cứ ước sao có tiền để đi gắn cái chân mới. Ngủ mà còn ước đó con, chú dò hỏi, người ta nói 6-7 triệu gì đó. Trời ạ, chú nói với bả, chắc tới chết tui cũng không thể đổi được cái chân bà à...
Thạch Thanh đang đi làm vội vã trở về trong đêm, xin bạt của người ta che tạm. 5 người với 2 cái giường nhỏ cứ vậy sống qua ngày. Thỉnh thoảng con hỏi khi nào mình xây nhà hả cha, Thanh chỉ thở dài, nước mắt ngân ngấn.