Chúng ta cùng gieo những hạt mầm thiện lương đến với cuộc sống này quý vị nhé, khi ta còn khóc, còn cười, còn biết đau và còn nghe trái tim mình thổn thức. Hãy cứ mở rộng tấc lòng, hãy cứ sống thật trọn vẹn trái tim
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
Hạnh phúc đã về và nụ cười đã nở trên môi của cả ông lẫn bà. Mà không chỉ có nụ cười- nước mắt đã vỡ oà trên hai khuôn mặt già nua, khắc khổ, họ mừng quá mà không kìm nén được. Bởi, tất cả cứ như giấc mơ đến với họ...
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Cùng cực và tuyệt vọng vì sợ chân của vợ không kịp cứu khi đã sưng to và có dấu hiệu nhiễm trùng, Hiếu- chồng của em Trang lần dò khắp BV với mục đích: "Em muốn bán thận để có thể kiếm tiền cứu chân cho vợ. Em phải đem mẹ về cho tụi nhỏ đang ngóng ”.